21 Tháng mười một, 2018

Từ một email về cuộc họp quan trọng bất ngờ

21 Tháng mười một, 2018

Học ở Fulbright như đang được đi dự chương trình trao đổi văn hóa vậy, sự tương phản và bổ sung cho nhau giữa các truyền thống, lễ hội của các nền văn hóa khác nhau cứ thế mà diễn ra hằng ngày!

Ban đầu khi ý tưởng về ngày 20/11, ngày Nhà giáo Việt Nam vẫn chỉ là những tia sáng trong đầu, bọn mình đã từng nghĩ là, dù gì cũng là ngày lễ của Việt Nam thì thôi cứ làm vui vui tặng quà cho thầy cô là được.

Ủa nhưng mà, tại sao ngày lễ của Việt Nam mà lại chỉ làm vui vui nhỏ nhỏ nhỉ?

Lâu ngày ở Fulbright, mình cứ mãi nhớ rằng mình đang là người đi tìm hiểu một nền văn hóa phương Tây mới lạ mà vô tình quên mất rằng, chính các thầy cô cũng là những người đang tìm hiểu về nền văn hóa Việt Nam đấy thôi. Và vì thế nên chúng mình đã tìm ra được cách kết hợp độc đáo: một trò vui đậm chất Co-design tưng bừng vào buổi sáng và một buổi lễ trang trọng đúng chất Việt Nam vào buổi chiều dành cho toàn bộ giáo viên!

Tụi mình đã nhờ đến sự giúp sức của…thầy Ryan Derby-Talbot, giám đốc học thuật của trường! Đúng với tinh thần không sợ gì (thật ra cũng khá sợ), tụi mình đã trình bày với thầy Ryan ý tưởng rằng mình muốn nhờ thầy sẽ gửi cho các giáo viên một email thông báo họp khẩn trước một tiếng để đón nhận bất ngờ từ tụi mình.

Những tưởng sẽ bị “truy cứu” thêm thông tin lý do chi tiết, thế mà thầy Ryan chỉ đáp lại là “Tất nhiên là thầy sẵn sàng giúp rồi, thầy thích những cái bất ngờ lắm!”. Vậy nên mới thấy giáo viên ở Fulbright tin tưởng học sinh tụi mình cỡ nào!

Thế là sáng ngày hôm ấy khi giáo viên bọn mình đang thích thú với những bộ áo dài mới được đặt may và được học sinh săn đón như ngôi sao thảm đỏ, thì lại trở nên lúng túng hối hả sau mail “khẩn” của thầy Ryan.

Thậm chí khi tụi mình đang dọn phòng chuẩn bị cho bất ngờ, thầy Hùng còn nhắc tụi mình là “Mấy đứa đừng đụng vô đồ ở đây, lát hồi họp quan trọng lắm.”, hay cái cách thầy Minh hốt hoảng vào phòng khi nhận ra mọi người đều đã bắt đầu vào “họp” cũng làm tụi mình không thể nhịn cười.

Và sau khi các giáo viên đều đã được chào đón vào phòng họp bằng dòng chữ “Họp khẩn” trên máy chiếu, thầy Ryan mở đầu cuộc trò chuyện một cách nghiêm trọng và sau đó bấm vào laptop, lập tức hiện lên một video mà tụi mình đã chuẩn bị từ lâu! Video vừa kết thúc, tụi mình lập tức đẩy cửa vào và hát tặng mọi người bài “I love you” của chú khủng long Barney, khỏi phải nói các thầy cô đã vui thế nào trước độ “khó đỡ” đó.

Đến chiều, mỗi thầy cô tham dự lễ đều được tụi mình cài một bông hoa hồng lên ngực áo mang ý nghĩa tri ân. Các thầy cô trong tà áo dài truyền thống đều rất thích thú trải nghiệm từng phần của buổi lễ cũng như trân trọng những bông hoa được tụi mình tặng. Điều này làm mình không thể hiểu nổi tại sao lúc trước tụi mình từng có ý nghĩ rằng buổi lễ trang trọng truyền thống sẽ không khiến mọi người hào hứng nữa!

Ngày Lễ Nhà giáo Việt Nam đối với tụi mình chẳng phải là buổi lễ dành riêng cho giáo viên Việt Nam, mà chính là buổi lễ để thể hiện sự biết ơn và trân trọng của tụi mình cho mọi giáo viên đang giảng dạy tại đây, những người đồng hành cực xịn của tụi mình! Cũng như nền văn hóa nào ở Fulbright đều sẽ được nâng niu, trân trọng, và tạo cơ hội để lan tỏa như nhau cả đấy.

Lê Đoàn Phương Nhi
(Sinh viên Năm học Đồng kiến tạo)

Related Articles

Đăng ký thông tin