07 Tháng một, 2019

Tôi quên mở lòng đón nhận những điều lệch chuẩn

07 Tháng một, 2019

Nghệ thuật Biện luận: Viết và Giao tiếp là một trong 6 môn học nền tảng của Chương trình Đại học. Là môn học nền tảng về kỹ năng, môn này sẽ dạy sinh viên các nguyên tắc lập luận trong nói và viết, rèn luyện kỹ năng tổng hợp và thu thập luận chứng cũng như ghi nguồn.

Trong Năm học Đồng kiến tạo, đây là môn học mang tinh thần “đồng kiến tạo” nhất trong tất cả các môn học. Vai trò chủ động tư duy, sáng tạo, định hình nội dung cốt lõi của môn học được các giảng viên đặt hoàn toàn vào tay sinh viên. 4 tuần làm việc cùng giảng viên để thiết kế môn học này đã để lại nhiều cảm xúc trải nghiệm. Bài viết của sinh viên Nguyễn Thị Hoài Thương ghi lại những gì bạn đã trải qua:  

Sau 4 tuần ăn ngủ cùng Rhetoric (hùng biện, nghệ thuật biện luận), Rhetoric dạy tôi biết thế nào là Co-designer.

Tôi bước vào lớp với tinh thần học là chính. Tôi hy vọng mình sẽ học viết, học nói, học thuyết phục người khác. Vào Rhetoric, sự lựa chọn ngay từ ban đầu đã được gắn với sáng tạo và phá vỡ khuôn khổ, nhưng tôi lại không cho phép mình bước ra khỏi vùng an toàn.

Mọi sự kì vọng về  “học” được chút gì đó đã bị đổ vỡ hoàn toàn khi KinHo và Pamela, hai Giáo sư chính của khóa học, muốn chúng tôi nhìn nhận bản thân là một Co-designer, hãy thiết kế và tự làm mọi thứ thay vì là một Learner (người học), nghe theo những gì người khác bảo và làm theo những gì người khác khiến. Viết một proposal để thuyết phục cả lớp hãy học A thay vì B.

Chúng tôi phải làm mọi thứ từ con số không, và đôi lúc là đối diện với vô cực. Không biết gì về Constractive Rhetoric hay Conflict nhưng lại phải viết về nó từ khối lượng thông tin được tính đến hàng vô vàn như nước ngoài đại dương.

Chúng tôi đã cho mọi người biết như thế nào là Co-designer khi thể hiện những gì mình cần, muốn, và hy vọng bằng chính ngôn từ và cá tính sáng tạo của mình.

Khóa học khép lại bằng một khung chương trình dạy Rhetoric cho khóa sau, là thành quả của những bản Proposal và là kết quả của 4 tuần đào sâu vào trong bản ngã để trả lời câu hỏi “Chúng tôi muốn học gì” tại Fulbright. Một hành trình không dài nhưng là vừa đủ để tôi biết thế nào là Co-designer.

Rhetoric- không chỉ là thuật thuyết phục người khác mà còn là…

Thuyết phục chính mình. Trong suốt 4 tuần học, đã có rất nhiều lần tôi nghi hoặc sự lựa chọn của mình. Mọi thứ tôi đang làm trong lớp Rhetoric không mang lại cho tôi cảm giác đủ và an toàn về mặc cảm xúc.

Khi bắt tay vào làm Proposal, tôi nghi hoặc sự khả dụng của nó với bản thân. Khi làm Final Project, tôi nghi hoặc tác động của nó đến quá trình phát triển học thuật của tôi. Bởi suy cho cùng, điều tôi cần lúc bắt đầu lại không phải những điều đó. Tôi bối rối liệu mình có đang ngồi nhầm chỗ và bỏ lỡ điều gì đó.

Suốt 4 tuần tôi trôi nổi trong những hoang mang và nghi ngờ về Rhetoric. Nhưng khi mọi thứ kết thúc, và nhìn lại cả quá trình mà tôi đã đi qua, từ những lần feedbacks, qua những lần tôi ghi chép, tôi nhận ra bản thân đã quên thuyết phục mình mở lòng để đón nhận những điều mới, lạ, và lệch chuẩn, thứ khuôn khổ do chính tôi tạo nên.

Chính vì không thuyết phục được bản thân rằng mỗi việc mình làm đều mang lại một bài học, tôi đã bỏ lỡ cơ hội tận hưởng 4 tuần học cùng Rhetoric. Giờ đây, khi mọi thứ đã rõ, tôi biết rằng, trước khi quyết định làm điều gì đó, hãy thuyết phục bản thân tin và theo nó đến cùng.

Chỉ khi đó, khế ước mà bạn đã ngầm thỏa thuận với bản thân mới phát huy công hiệu chứ không còn là một sợi dây trói buộc khiến bạn quên mất những khả năng và niềm vui tận hưởng.

Rhetoric khép lại, để lại dư âm của những ngày làm việc hăng say, của những lần tranh luận đến nảy lửa, hay những đêm thức đến 1-2 giờ sáng để viết nốt những dòng cuối cùng trong Proposal. Bức tranh của tôi tại Fulbright, nhờ Rhetoric, mà có thêm một nét vẽ lượn sóng hệt như những gì tôi đã trải qua- bối rối, nghi hoặc và tin tưởng.

Nguyễn Thị Hoài Thương

Sinh viên Năm học Đồng kiến tạo

Related Articles

Đăng ký thông tin