20 Tháng ba, 2018

Tôi đã lén khóc ở cửa nhà ga số 2

20 Tháng ba, 2018

FEL là nhà, chỉ có nhà mới khiến tôi khóc

FEL là gì nhỉ? Là một học bổng được tạo ra để nhằm phát triển ngôn ngữ Tiếng Anh thông qua phương pháp giảng dạy mới? Không hẳn.

FEL chính là nhà. Vì sao tôi lại nói như vậy? Chỉ có nhà mới khiến tôi khóc hơn 4 lần trong tuần cuối, khiến tôi cười mỗi khi nhớ lại những khoảnh khắc bên mọi người, khiến tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn sau 1 tháng.

Bước xuống sân bay Tân Sơn Nhất, tôi mang đến Sài Gòn suy nghĩ là tôi tới đây để học, để trải nghiệm. Vậy thôi!. Nhưng thật sự ai mà biết được nhỉ?

Chương trình này không nằm ở việc chỉ dạy cho mọi người Tiếng Anh, mà còn hơn thế nữa, tôi học được rất nhiều điều từ cách làm sao sống hòa hợp với 16 bạn nam chung một nhà và hơn nữa là 40 bạn Rocketeers, đến làm sao để làm việc teamwork, đến được nói chuyện với những người đạt được thành công trong cuộc sống, đặt câu hỏi với họ, và hơn nữa là tôi là một trong 40 người kiến tạo tương lai cho Fulbright.

Tôi rất tâm đắc với câu nói của anh Tony “ Everyone will forget what they learn but they will remember the feeling they got”. Vâng, cảm giác này vẫn còn lâng lâng trong đầu óc, trong tâm trí tôi từ khi về nhà. 

Tôi vẫn ngỡ mình ở nhà Nam với 15 bạn nam còn lại, một ngôi nhà tuyệt vời, ở đó mọi người cực kì thân thiện và tốt với nhau, họ không ngần ngại giúp đỡ người khác vì cơ bản họ muốn chứ không phải vì trách nhiệm. Tôi thật sự yêu quý điều đó. 

Vì vậy mà trong 4 lần tôi khóc, thì trong đó tôi đã khóc 3 lần ở nhà Nam. Lần đầu tiên là lần lớn nhất, lúc đó là cuộc họp gia đình cuối cùng diễn ra vào đầu tuần thứ 4, cũng là lúc tôi chợt nhận ra rằng chúng ta sắp phải xa nhau rồi, tôi khóc như chưa bao giờ được khóc, như một đứa trẻ.

Khóc vì những lần 16 bạn Nam ăn trưa trên lề đường hay trên thảm cỏ, tự sướng, hay cheer up cùng nhau. Ngoài những kiến thức đó tôi học được rất nhiều điều.

Đầu tiên, tất nhiên rằng tiếng Anh của tôi được cải thiện đáng kể, vì tôi phải ép buộc bản thân nói tiếng Anh 100% thời gian, từ chào hỏi thông thường để học tập. Như chị Nắng nói đùa rằng “em có mà vấp té cũng phải “á” theo kiểu tiếng Anh nghe chưa?”. 

Bên cnh đó còn có c kĩ năng sng như kh năng tranh lun vi người khác, cách tôn trng ý kiến ca người khác – th mà tôi thiếu, và kh năng làm vic nhóm, làm sao đ vn hòa đng vi mi người nhưng vn gi được nét đc bit cho bn thân. 

Tôi ở trong đội tổ chức prom, kế hoạch được giao là làm một prom trong 1 tuần…. Lúc nhận được nhiệm vụ chẳng ai nghĩ khả thi vì trong một tuần phải lo từ chuẩn bị, địa điểm đến khâu chạy chương trình. Dường như mọi thứ quá mới, quá khó khăn cho tôi và các bạn. 

Nhưng sau tất cả, chúng tôi đã hoàn thành được prom mặc dù vẫn có xích mích trong việc teamwork và đó là bài học quý giá cho mọi người.

Bắt đầu bằng đi đến Tân Sơn Nhất và kết thúc bằng rời đi Tân Sơn Nhất. Tôi là đứa miền Trung duy nhất trong đoàn đi về cuối cùng. Tôi đi ở cửa số 2, mọi người đi ở cửa 16-17-18-19. 

Điều đó có nghĩa họ còn có thời gian trò chuyện lần cuối. Còn tôi một mình ngồi đợi ở sân bay, một mình gặm nhấm những kỉ niệm. Không ai biết tôi đi cửa khác cả. Tôi lặng lẽ thế mà đi đến cổng an ninh sau khi tạm biệt họ bằng một cái vẫy tay rồi đi không thèm ngoảnh lại. 

Sau khi qua cổng an ninh tôi vội chạy đến cửa số 16-17-18-19. Tôi thấy có vài người bạn đang khóc. Họ khóc vì tôi, họ khóc vì chưa nói lời từ biệt. Lúc đấy mắt tôi cay, nhưng lòng thì thấy nhẹ nhõm, hạnh phúc. Vì đã có người trân trọng và nhớ đến mình. 

Hải Phòng.. Sơn La.. Thái Nguyên…Thanh Hóa.. Đà Nẵng Ninh Thuận… Đến Sài Gòn…

Cảm giác mà mọi người cho tôi sẽ mãi ở trong lòng này…..

From Da Nang with love

Rocketeer Đức Long

Đăng ký thông tin