15 Tháng ba, 2018

Nơi những ước mơ nhảm nhí được nâng đỡ

15 Tháng ba, 2018

Hôm ấy là buổi meeting cuối. Sau đó tôi lên phòng mình. Bất chợt tôi nghe thấy ca khúc quen thuộc “see you again” nghẹn ngào được cất lên trong tiếng khóc. Và khi tôi xuống, cảnh tượng trước mắt là những khuôn mặt chan chứa nước mắt, những chiếc áo thấm đẫm mồ hôi. 

FEL là câu truyện cổ tích ngọt ngào nhất mà cuộc đời đã trao cho một đứa trẻ 17 tuổi. Đó không đơn thuần là một chương trình chỉ dạy tiếng Anh mà còn là nơi đã trao cho tôi những cơ hội tuyệt vời nhất.

Trước khi đến với FEL, tôi đã thực sự là kẻ “ quái dị “, “ tự kỷ” trong mắt bạn bè và nhiều khi là cả bố mẹ. Cái cuộc sống ấy thật kinh khủng! Tôi không có lấy một người bạn để chia sẻ, kể cả bố mẹ cũng không! Tôi đã khép kín mình lại, sống cô độc và ảo tưởng rằng thế là đủ.

Và thực sự là không đủ chút nào. Một con người, dù cứng rắn đến mấy cũng có lúc gục ngã, một trái tim can trường đến mấy cũng có lúc tan vỡ. Mỗi con người đều cần một người bạn để chia sẻ, mỗi trái tim cần một trái tim khác để thấu hiểu, cảm thông.

FEL đã giúp tôi nhận ra những điều ấy và cũng đồng thời trao cho tôi những điều đó. Ở đây tôi được sống thật với chính mình, được làm nhũng việc mà ở nhà tôi thường khá e ngại. Trong suốt 28 ngày ở cùng nhau, chúng tôi đã trao đi thật nhiều và nhận lại thật nhiều! Trao đi và nhận lại thứ thuần khiết nhất: tình yêu!. Chúng tôi yêu quý nhau như một gia đình. Nhưng khác với các gia đình đông con khác, chúng tôi rất ít khi hiểu lầm nhau. Tôi chắc rằng tình cảm ấy sẽ theo chúng tôi đến cuối cuộc đời. Ở đây không có sợ phán xét, không có một xích mích (thực sự vẫn có hiểu lầm). Đây là nơi mọi người đều được quyền nói và lắng nghe, là nơi những ước mơ nhảm nhí mấy vẫn đuợc nâng đỡ. 

Tôi đã thoải mái tâm sự với hai người bạn cùng phòng là Hải và Đua, được tự do đưa ra ý kiến của mình và trên hết, lần đầu tiên trong đời những lời nói của tôi được người khác lắng nghe! Thật tuyệt vời!

FEL đánh thức trong tôi những thứ đã ngủ quên: đam mê và cảm xúc. Tôi có một niềm đam mê với nhiếp ảnh. Nhưng ngày qua ngày tôi đã mất dần niềm đam mê ấy mà tôi chẳng hề biết. Và đến khi tôi cầm lại chiếc máy ảnh trên tay, mọi đam mê đều ùa về. Tuyệt vời hơn là mọi người đều ủng hộ điều đó! (thực sự ấy). 

FEL còn giúp tôi lấy lại cảm xúc đã mất: cảm xúc khi ta nhớ nhung một người. Phải, FEL tuyệt vời thế đấy!

Trong suốt 28 ngày ở cùng nhau, chúng tôi đã trao đi thật nhiều và nhận lại thật nhiều! Trao đi và nhận lại thứ thuần khiết nhất: tình yêu!. Chúng tôi yêu quý nhau như một gia đình. Nhưng khác với các gia đình đông con khác, chúng tôi rất ít khi hiểu lầm nhau. Tôi chắc rằng tình cảm ấy sẽ theo chúng tôi đến cuối cuộc đời.

Mọi thứ đều thật tuyệt vời! một gia đình với 40 người con! Một người có tới 39 anh em! Thật sự rất rất vui.Nhưng không chỉ có thế, chúng tôi còn nhận được tình cảm từ các anh chị RAs nữa. Ôi, em sẽ nhớ mãi từng người một: anh Tú đáng yêu! anh Nguyễn là người hay đánh thức bọn em bằng cách dí điện thoại vào tai và bật despacito @@ ! chị Phương “bad girl”. 

Chị Nắng và chị Tuyền luôn là người lắng nghe chúng em. Ngoài ra còn Kyle nhí nhảnh và Vincent điển trai, bombies đáng yêu và cả chị Ngân nữa! 

Tất cả mọi người không chỉ là những người giám hộ mà còn đồng thời là những người cha, mẹ, anh, chị trao cho chúng em tình cảm nồng ấm nhất. Em xin chân thành cảm ơn mọi người!

Chia tay thật là khó khăn! Chúng tôi đã khóc rất nhiều. Hôm ấy là buổi meeting cuối. Sau đó tôi lên phòng mình. Bất chợt tôi nghe thấy ca khúc quen thuộc “see you again” nghẹn ngào được cất lên trong tiếng khóc. 

Và khi tôi xuống, cảnh tượng trước mắt là những khuôn mặt chan chứa nước mắt, những chiếc áo thấm đẫm mồ hôi. 

Thằng Hào rên ti tỉ, Sky và Hoàng khóc nấc lên, Đức Long ngồi một chỗ và để nước mắt từ từ lăn trên khoé mi. Khoảnh khắc ấy đã nhắc nhở tôi rằng chúng tôi yêu nhau tới chừng nào!

Cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Chúng tôi trở về nhà và lại tiếp tục cuộc sống tẻ nhạt của mình…

Đêm nay, một buổi đêm dễ chịu tháng 8/2017, tôi ngồi đây, ngoài hiên nhà và tôi muốn nói rằng: tôi yêu mọi người rất nhiều!. 

Tôi sẽ lưu giữ mãi nhũng kí ước tuyệt vờ nhất cũng như cách mà tôi nâng niu những tấm ảnh của mọi người. 

Ngồi một mình nhưng tôi không cảm thấy cô đơn, bởi mỗi khi nhìn lên trời và nhớ về mọi người, tôi biết ở đâu đó mọi người cũng đang ngắm nhìn bầu trời và nghĩ về tôi!

Trích lời Tony: “đây có thể là kết thúc nhưng lại là một sự khởi đầu mới”. Cuộc vui chỉ vừa mới bắt đầu!

Tôi sẽ gặp lại mọi người vào một ngày không xa, nhất định thế!

Đăng ký thông tin