15 Tháng ba, 2018

Khi trong lòng muốn ban mai đến thật sớm

15 Tháng ba, 2018

Ở FEL, một đứa từng không tin có ai đó có thể yêu thương mình vô điều kiện như em đã phải thay đổi suy nghĩ. Thú thực, nhiều khi em muốn từ chối tình cảm đó để không bị buồn, không bị quá cảm xúc khi nghĩ về nó. Em không thể làm được bởi đơn giản FEL là nhà…

Tháng 6 có quá nhiều thứ ập đến không như một giấc mơ. Em bắt đầu cảm nhận thời gian trôi thật lãng phí. Ngày nào cũng thế: sáng ngủ dậy muộn, rồi Facebook, rồi ăn cơm, rồi ngủ, rồi lại Facebook, rồi ăn, rồi ngủ. Thỉnh thoảng có bài phải viết thì dành khoảng 2-3 tiếng. 

Cứ mỗi ngày như thế, em dần chán nản với mọi thứ. Những thứ không hay, nằm ngoài mong muốn cứ thế ập đến. Cái sai xuất hiện ở lần  1 khiến em buồn chán kinh khủng. Cái sai lần 2 đến sau 1 tuần, làm em có cảm  giác “đánh rơi 5mm da mặt ở đâu rồi’’. Em muốn dừng lại tất cả. Nhưng ước mơ của em vẫn còn đó, chưa bị mất đi hay dù  chỉ nguôi ngoai một chút cũng không. 

Cứ luẩn quẩn, rồi, em bắt đầu tin vào sự tồn tại của thứ gọi là “vận mệnh”. Cùng thời điểm một năm về trước, em bị stress nặng nề, phải đi tìm cho mình một quyết định nào đó và hiểu rằng quyết định đó ảnh hưởng đến cuộc sống của em sau này.

“Cứ ép buộc mình phải làm điều mình không muốn thì chắc chắn không phải là em. Em thấy áp lực, thấy bí… Rồi FEL đến trong em đầu tiên là sự giải thoát, một cuộc chạy trốn thành công…”

Ở một nơi  xa, cách nhà hơn 1000 km, mọi thứ sẽ được chấp nhận để dừng lại và được tha thứ để dừng lại. Được ăn ở, được đi chơi, lại được học trong một môi trường hoàn toàn mới. Sự lạ lẫm lúc đó thật cần thiết. Sau này, em nhận ra, khi em bị  tù túng quá thì giải thoát một thời gian sẽ làm em cảm thấy tốt hơn và khi trở về em có thể giải quyết mớ hỗn độn.FEL giúp em đi gần hơn đến dự định trước kia của mình. Tháng 6, em gặp một người và anh hỏi em học tiếng Anh như thế nào. Em lúng túng và nhận ra cách học của em thật ngờ nghệch, vô hướng, không quy củ.   

FEL là một cơ hội “trên trời rơi xuống”, sau này em mới  biết đó là từ “Love bomb” của Jack Tate hỗ trợ Fulbright và E2. Jack Tate là ông chủ của chuỗi cửa hàng Baby Superstore, có mạng lưới rộng lớn. Ông là triệu phú, có nhiều đóng góp cho cộng đồng. 

FEL trong em là để nhìn lại, sau những gì em học được từ  các anh/chị/bạn ở các chương trình, tổ chức mà em tham gia trước đây có được những gì và cũng là để xem em sẽ tệ hoặc tốt đến nhường nào. 

Hơn nữa, em muốn thử thách, với một học bổng tiếng Việt – tiếng “tủ” thì giới hạn của em ở đâu. Và, quá trình ứng tuyển đã cho em học thêm được rất nhiều điều mới mẻ.

Quá trình này đã khiến em nhận ra, trong cuộc sống này em là đứa may mắn biết nhường nào. Chủ đề bài luận viết đã cho em hiểu rằng, một thứ nào đó đang có lợi với mình nhưng cùng thời điểm, người bên cạnh đang gặp khó khăn, em không giúp được những người đó thì em chẳng đạt được một điều gì cả. 

Lúc viết em chỉ nghĩ, em không thể vào FEL nhưng điều quan trọng hơn, sự khẩn thiết lúc này là em viết một bài tặng người có khả năng thay đổi em ngay từ lần nói chuyện đầu tiên. 

Câu chuyện trong bài luận không phải là em, mà là một người quá tài giỏi. Một nghị lực sống quá tuyệt và thực sự chân thành, thủy chung. Học bổng FEL thực sự học bổng của chị. Những  gì em học được từ chị hơn cả một cuốn từ điển dày vài nghìn trang hay một cuốn sách hàng tỉ tỉ con chữ. Vì thế mà chị sẽ phải sống và sống thật vui, thật tốt.Nhờ bài luận em có thể hiểu thêm về những điều em chưa từng biết tới, thậm chí có những thứ ở ngay gần và bên trong con người em. 

Khoảng thời gian bên FEL

Khoảng thời gian ở FEL là khoảng thời  gian đẹp nhất trong đời mà em vô tình chưa tận dụng hết. Điều đó làm em nuối tiếc vô cùng khi trở về nhà. Những suy nghĩ ban đầu về FEL dần thay đổi và chỉ  giữ lại một số điều nhất định là đúng.

Em còn nhớ như in những ngày vừa chạy deadline cho dự  án, vừa cố gắng hoàn thiện các bài tập về nhà rồi cảm thấy mệt, chỉ muốn nằm lười trên giường và ngủ một giấc thật dài. Nhưng lại nghĩ ngày mai mình sẽ được gặp cô Sadie là trong lòng lại muốn ban mai đến thật sớm. Đôi khi học English Class em thấy hơi sợ sợ nhưng có lẽ nguồn năng lượng trong cô Sadie mạnh mẽ quá đã tràn sang em và để rồi từng bài giảng của cô Sadie tự nhiên ghi vào   trong trí nhớ. 

Culture & Life Skills Class là lớp em mong mỏi đến dài cổ nhất và cũng là tiết học duy nhất trên đời mà lúc nào em cũng chỉ muốn kéo dài thời gian, đừng dừng cho đến lúc em kiệt sức. Nhớ lớp Learning Lab, em lại được trò chuyện cùng “Elsa thần tiên tỷ tỷ’’ dưới sự hướng dẫn của các chị RAs, ATs. 

Em vô cùng cảm động bởi vì đây là một trong những lần hiếm có em thấy có người có thể kiên nhẫn với em đến vậy. Các anh chị đã truyền cho em nguồn cảm hứng để luyện phát âm cho chuẩn hơn.FEL trong em là những người bạn – có người bằng tuổi em, có người hơn tuổi. 39 bạn đến từ 39 tỉnh thành phố trải dọc trên khắp mọi miền của Tổ quốc.

Thực sự, mỗi người mang một cá tính, một màu sắc và một niềm đam mê riêng. Mỗi người đều có một nguồn năng lượng ẩn để khi được khai phá thì ngọn lửa ấy sẽ bùng lên và sáng lóa. Không có từ nào đủ đẹp để mô tả về những người bạn ấy. 

Em rất bối rối khi kể về họ nên bắt đầu từ đâu và dùng những từ nào. Mỗi tuần qua, những kỉ niệm đẹp ấy em không thể nào quên được. Em sẽ giữ cho riêng mình. Mỗi lúc buồn, em đều ước giá như lúc này có những người bạn thân thiết với em ở FEL có lẽ mọi chuyện sẽ không tệ.

FEL trong em là đội ngũ Staff có tài và có tâm. Sẽ rất khó để tìm ra ở nơi đâu có những người tài giỏi và bận rộn lại thường xuyên kiểm tra tiến trình học tập, giải đáp, trợ giúp học sinh bất kể khi nào và thường gửi email hướng dẫn học sinh như ở FEL. 

Sẽ rất khó để thấy một người ở vị trí Giám đốc khi học sinh bị ốm đau bất kể là ngày hay đêm lại vội vàng, tất bật chạy đến thăm hỏi và chăm sóc học sinh tận tình, tận tâm như người mẹ và không quên dành tặng những bài học để đời cho chúng em. Và ở FEL, em nhìn thấy được sứ mệnh của những người trẻ và sự nhiệt huyết vô cùng đáng ngưỡng mộ. Em đã ngợp khi nhìn vào từng anh, chị. Mỗi lần cảm thấy mình bị sao nhãng, em lại tự hỏi các anh chị sao có thể có được nguồn năng lượng đó? 

Để đi khai phóng nguồn năng lượng, em hiểu phải va đập nhiều hơn nhưng rồi lại bị thế lực nào đó ngăn cản. Chính em cảm thấy thật khó hiểu về bản thân mình. Nhưng cảm ơn các anh chị nhiều lắm, cảm ơn sự cố gắng và nhiệt huyết trong anh chị, đã trở thành động lực của em.

Yêu thương thực sự quá khó để mô tả bằng những thứ hình dung cụ thể. Ở FEL, một đứa từng không tin có ai đó có thể yêu thương mình vô điều kiện như em đã phải thay đổi suy nghĩ. Thú thực, nhiều khi em muốn từ chối tình cảm đó để không bị buồn, không bị quá cảm xúc khi nghĩ về nó. Em không thể làm được bởi đơn giản FEL là nhà …

Rời  FEL và lòng đã từng không một giọt cảm xúc… Sự tiếc nuối…

Ngày chia tay, nhìn mọi người ai cũng buồn và khóc. Không hiểu sao lòng em lại trống rỗng vô cùng. Em chưa hề có cảm giác sẽ xa mọi người hoặc không thể gặp lại. Khi những người bạn lần lượt trở về, em có cảm giác như chỉ về nhà thăm bố mẹ rồi sẽ quay lại sớm thôi. Đôi khi, nhận những cái ôm từ những người bạn, em lại tự hỏi “Sao bọn này xã giao thế? Ở với nhau 30 ngày rồi khóc làm gì cho mệt”.

Nhưng rồi từ  sân bay trở về, trên con đường cao tốc vào lúc lưng chừng tối, chỉ có vài ô tô qua lại, tự nhiên em thấy lạnh, thấy buốt trong lòng. Mẹ hỏi nhiều về bạn  bè và cuộc sống ở FEL mà em lại càng buồn hơn. Khoảng cách mới bắt đầu trở nên rõ rệt. Em đã hiểu chút sao mọi người lại khóc, tại sao từng là những người  mạnh mẽ lại trở nên yếu đuối. 

Những ngày sau đó, em vẫn giữ liên lạc tốt với những người bạn. Rồi tuần thứ 2, tuần thứ 3, mỗi tuần trôi qua khả năng kết nối cũng giảm dần. Mỗi người lại trở về cuộc sống và bắt nhịp lại với hiện tại. Em hiểu là để giữ liên lạc tốt khó vô cùng. 

Chúng ta có thể nhớ nhau, nghĩ về nhau mỗi khi buồn hay khi bị sao đó ở tại thời điểm này. Nhưng liệu sau này có thể sẽ mãi nhớ hay không? Thời gian có thể kéo con người gần lại nhưng không khó để nó làm tách con người ta ra xa nhau. Em chỉ hi vọng mai này có ra sao thì em và mọi người đã trở thành một phần trong tuổi trẻ của nhau.

Cảm ơn những người dù ở xa em nhưng vẫn lắng nghe em mỗi ngày qua Facebook. Cảm ơn mọi người vì đã cùng em thay đổi, cùng em viết lên một cuốn sách mà trang kết vẫn còn dang dở cho mùa hè 2017. 

Hi vọng với những ước mơ và tiềm năng sẵn có, mọi người sẽ bay cao, bay xa hơn nữa trong tương lai. Tiếp tục đóng góp cho cộng đồng và lan tỏa học bổng FEL ngày một xa hơn nữa. 

Hẹn gặp lại mọi người trong một ngày gần nhất. 

Rocketeer Nguyễn Thanh Lam

Đăng ký thông tin