21 Tháng mười, 2021

Phát biểu Khai giảng năm học 2021-2022 của Chủ tịch Đại học Fulbright Việt Nam

21 Tháng mười, 2021

Kính thưa các vị khách quý, các ủy viên của hội đồng tín thác, các chuyên viên, giảng viên và nhân viên của Đại học Fulbright. Kính thưa quý vị phụ huynh, những người bạn trân quý, và quan trọng hơn hết, các sinh viên ưu tú của Đại học Fulbright Việt Nam.

Chào mừng quý vị đến với Lễ Khai giảng của trường Đại học Fulbright Việt Nam! Tôi rất vinh dự được có mặt ngày hôm nay để cùng quý vị chung vui và chào đón năm học mới 2021-2022 của Đại học Fulbright.

Đối với những người bạn nước ngoài, Lễ Khai giảng có lẽ là một khái niệm khá xa lạ. Nhưng đối với mọi thế hệ học sinh Việt Nam, đây lại là một trong những truyền thống vô cùng ý nghĩa. Lễ Khai giảng giống như một cột mốc đánh dấu sự trưởng thành mới, một thời khắc để các bạn học sinh nhìn lại những gì mình đã vượt qua để đến được nơi đây, và cũng là dịp để suy ngẫm về tương lai sắp tới.

Lễ Khai giảng là giây phút đánh dấu sự khép lại của một chặng đường đã qua, để chúng ta cùng khởi động cho hành trình phía trước. Đó là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam mà Đại học Fulbright, một trường đại học của Việt Nam, luôn trân trọng và giữ gìn.

Thay mặt cho toàn thể cộng đồng Fulbright, tôi xin chúc mừng các tân sinh viên và học viên của trường Đại học Fulbright và Trường Chính sách Công và Quản lý Fulbright vì thành tựu xuất sắc mà các bạn đã đạt được. Tôi hy vọng các bạn sẽ sớm nhận thấy hành trình mới của mình tại Fulbright thật ý nghĩa và đáng giá.

Nhân dịp này, tôi cũng muốn gửi lời tri ân sâu sắc đến các bậc phụ huynh, gia đình và những người thân yêu của các bạn sinh viên. Nếu không có tình yêu thương, sự ủng hộ và hy sinh thầm lặng của quý vị, Đại học Fulbright sẽ không thể quy tụ tại đây một lứa sinh viên và học viên ưu tú, giàu tài năng và nhiệt huyết như ngày hôm nay.

Và quan trọng không kém, tôi muốn bày tỏ lời cảm ơn chân thành đến những người bạn, những nhà tài trợ và những người ủng hộ luôn sát cánh với Đại học Fulbright. Tôi cũng xin trân trọng cảm ơn chính phủ Việt Nam và chính phủ Hoa Kỳ vì đã dành niềm tin cho Đại học Fulbright, cũng như luôn hỗ trợ chúng tôi trong suốt quá trình phát triển những năm vừa qua.

Các bạn sinh viên thân mến,

Như các bạn đã biết, Lễ Khai giảng năm nay được tổ chức trong một hoàn cảnh mà tôi hi vọng sẽ chỉ xảy ra một lần trong cuộc đời chúng ta, đó là đại dịch toàn cầu Covid-19.

Tất cả chúng ta đều đã quá quen thuộc với những điều tồi tệ nhất mà đại dịch này gây ra. Sự mất mát đau thương của biết bao sinh mạng, những áp lực khủng khiếp lên hệ thống y tế, sự tổn thất nặng nề khi nền kinh tế đóng cửa. Đại dịch không chỉ làm gián đoạn nhịp sống bình thường của mỗi chúng ta mà còn đảo lộn hoàn toàn cách chúng ta sống. Tuy nhiên, ở khía cạnh nào đó, những gián đoạn và xáo trộn ngày hôm nay lại nhắc nhớ tôi về quá khứ – một quá khứ không chỉ của riêng tôi, mà tôi tin rằng, còn là quá khứ của một số thành viên Fulbright và các bậc phụ huynh đang có mặt ở đây ngày hôm nay.

Tôi bắt đầu những năm học tiểu học ở miền Bắc khi cuộc chiến tranh đang diễn tiến khốc liệt. Những đứa trẻ như chúng tôi không hề có ý niệm gì về một môi trường học tập ổn định.

Tôi học ở mọi nơi có thể, từ ở nhà, nơi sơ tán, cho đến trong rừng. Tôi học từ bất kỳ ai sẵn sàng dạy tôi, từ mẹ tôi, cô bác hàng xóm, hay các anh chị đi trước trong làng. Mãi đến năm 1972, tôi mới biết đến một ngôi trường thực thụ là như thế nào khi đặt chân về Hà Nội sau khi các cuộc ném bom ngừng hẳn.

Với thế hệ chúng tôi, chiến tranh và những hệ lụy của nó đã tạo ra một thế giới nhiều biến động, bất định, phức tạp và mơ hồ, mà ngày nay chúng ta hay gọi là thế giới VUCA. Tuy vậy, những thử thách, gian khó trên lại không thể vùi lấp trong chúng tôi khát khao học tập và đam mê tri thức. Tôi đã đọc và ghi nhớ mọi cuốn sách có được trong tay, dù đó là sách lịch sử, văn chương, hay sinh học. Theo một cách nào đó, đấy chính là nền “giáo dục khai phóng” mà tôi đã tự tạo ra cho mình.

Tuy nhiên, thế giới VUCA của tôi khi ấy còn nhỏ bé và khép kín. Tất cả mọi người đều chung một vạch xuất phát, và đều phải đối mặt với những thử thách như nhau. Nhưng với các bạn, các sinh viên của Đại học Fulbright, thế giới VUCA mà các bạn đang phải đối mặt ngày nay lại hoàn toàn khác biệt. Những đổi thay của thế giới ấy lại đang diễn ra nhanh hơn do tác động nặng nề của đại dịch Covid.

Trong khi chúng ta dần bước ra khỏi đại dịch, có một điều quan trọng cần ghi nhớ rằng cuộc khủng hoảng lần này đã cho chúng ta thấy mỗi người chúng ta kết nối và phụ thuộc với nhau hơn bao giờ hết. Và mỗi khi chúng ta nghĩ về những hành động, dự định và cuộc sống riêng của mình, chúng ta đồng thời phải nhận thức rằng dù thế nào chăng nữa, chúng ta đều thuộc về một cộng đồng. Một xã hội. Và một thế giới đang toàn cầu hoá ngày một sâu rộng.

Dẫu rằng đại dịch đã gây ra vô vàn thách thức, cá nhân tôi tin rằng đại dịch cũng đem đến cho chúng ta một cơ hội chưa từng có: một cơ hội để tái định nghĩa “bình thường mới” và kiến tạo cộng đồng của chúng ta tốt đẹp và an toàn hơn.

Và đó cũng chính là “tinh thần tiên phong” mà mọi người luôn nhớ khi nói đến Đại học Fulbright Việt Nam trong suốt lịch sử 26 năm kể từ khi Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright – tiền thân của trường Chính sách Công và Quản lý Fulbright – ra đời, cũng như xuyên suốt quá trình 5 năm từ khi trường Đại học Fulbright được sáng lập.

Bà Đàm Bích Thủy, Chủ tịch Đại học Fulbright Việt Nam

Nhân đây, tôi muốn chia sẻ với các bạn một vài điều về “tinh thần tiên phong” này.

Ngay từ những ngày đầu thành lập, Fulbright đã luôn mong muốn làm những điều khác biệt. Giảng dạy theo một cách khác. Tiếp cận giáo dục từ một góc khác. Nhờ vậy, chúng tôi không chỉ tạo dựng được một di sản 26 năm đóng góp cho sự phát triển của kinh tế Việt Nam thông qua kho tàng học thuật phong phú và tinh thần cầu thị tri thức mà quan trọng hơn hết là kiến tạo trong DNA của tổ chức khát khao tư duy và hành động vượt lên chính mình. Để cống hiến trở lại cho cộng đồng và xã hội. Và để luôn luôn đau đáu với câu hỏi: làm gì để mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn?

Khi chúng ta bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc đối với 1500 học viên đã trưởng thành từ Trường Chính sách Công và Quản lý Fulbright, cùng với sự lãnh đạo kiên định của họ, sự tận tâm của các thầy cô cùng sự ủng hộ nhiệt thành từ trong nước và quốc tế, chúng ta cũng đang bước vào một kỷ nguyên mới của truyền thống phi truyền thống mang đặc trưng Fulbright: Kiến tạo một chương trình cử nhân được truyền cảm hứng bởi truyền thống giáo dục khai phóng và khoa học.

Chúng ta đã luôn nỗ lực mang đến một trải nghiệm học tập giúp ươm dưỡng những cá nhân biết tư duy và hành động tích cực, sáng tạo, những người sẽ tự tìm ra con đường của riêng mình để cống hiến cho xã hội và theo đuổi những sứ mệnh mà các bạn thiết tha gắn bó. Và chúng ta nhìn thấy tinh thần đó trong mọi việc mà các thành viên cộng đồng Fulbright đã và đang làm, từ công việc tư vấn cho chính quyền TP.HCM của nhóm giảng viên FSPPM, cho đến các dự án xã hội do chính các bạn sinh viên khởi xướng, hay các hoạt động cứu trợ những người dân bị thiệt hại bởi đại dịch Covid.

Tôi có niềm kỳ vọng lớn rằng, trong giai đoạn mang tính lịch sử này, các tân sinh viên của Đại học Fulbright sẽ viết tiếp câu chuyện của những anh chị đi trước, sẽ phấn đấu phát huy “tinh thần tiên phong” của Fulbright, và góp phần định nghĩa lại một thế giới “bình thường mới” cho tất cả chúng ta.

Đó phải chăng là một trách nhiệm quá lớn được đặt trên đôi vai của các bạn? Đúng vậy. Nhưng đừng lo lắng. Các bạn sẽ không làm điều này một mình. Tất cả mọi người ở đây, tại Fulbright này, từ các bạn học, các cựu học viên, các giảng viên, nhân viên, uỷ viên hội đồng tín thác, cho đến những người bạn và những người ủng hộ Fulbright, chúng tôi sẽ luôn đồng hành cùng các bạn trên hành trình này.

Đừng sợ phải “nghĩ những điều không tưởng” như Thượng Nghị sĩ J. William Fulbright từng nói. Khi nhìn vào những gì được gọi là thành công của Fulbright hôm nay nhờ nền tảng của Trường Chính sách Công và Quản lý Fulbright, chúng ta có thể quên mất rằng những thành tựu chúng ta đang có cũng đã từng bị xem là không tưởng khi mới bắt đầu.

Chúng ta có mặt tại đây hôm nay bởi chúng ta không sợ dũng cảm, sáng tạo và đổi mới, bởi chúng ta luôn sẵn sàng đương đầu với rủi ro để hiện thực hoá những điều chúng ta tin tưởng.

Trước khi chúng ta bắt đầu hành trình cùng nhau định nghĩa lại một thế giới “bình thường mới”, tôi muốn gửi gắm đến các bạn một vài câu hỏi để chúng ta suy ngẫm sau đây:

  • Đối với tôi, trạng thái “bình thường mới” sẽ mang dáng dấp ra sao và ý nghĩa như thế nào?
  • Tôi sẽ làm gì để thách thức những truyền thống cũ và kiến tạo những truyền thống mới?
  • Một xã hội, thế giới tốt đẹp hơn trong mắt tôi sẽ bao hàm những điều gì?
  • Một xã hội, thế giới tốt đẹp hơn sẽ giúp ích cho những ai? Và làm cách nào để tôi khiến một xã hội, thế giới đã tốt đẹp hơn rồi sẽ còn tốt đẹp hơn nữa?

Có thể các bạn chưa có sẵn đáp án ngay lúc này, nhưng các bạn sẽ có thời gian để tìm kiếm câu trả lời của riêng mình tại Fulbright, và xa hơn nữa là cả một tương lai rộng mở phía trước. Ngay lúc này đây, trên hành trình khai phá tri thức, hãy nhớ rằng chúng tôi sẽ luôn ở đây vì các bạn, rằng chúng ta là một tập thể, là thành viên của đại gia đình Fulbright.

Và cuối cùng, tôi muốn kết thúc bài phát biểu hôm nay với một lời yêu cầu. Các bạn sinh viên và học viên thân mến, các bạn là cả thế giới của bố mẹ, của gia đình. Vì lẽ đó, đừng quên gọi về nhà, ngay cả khi các bạn đang tận hưởng một cuộc sống mới, một chương mới của cuộc đời mình. Hãy điện thoại cho bố mẹ, bạn bè, thầy cô, những gương mặt thân quen đã giúp các bạn trở thành con người ngày hôm nay. Hãy bày tỏ lòng biết ơn vì tất cả những gì họ đã làm cho bạn và chia sẻ với họ về chặng đường chinh phục những “điều không tưởng” của mình. Họ chắc chắn sẽ vô cùng hạnh phúc được lắng nghe từ các bạn.

Các tân sinh viên Khóa 2025 và Học viên MPP khóa 2023 thân mến, chào mừng các bạn đến với đại gia đình Fulbright!

Đàm Bích Thủy,

Chủ tịch Đại học Fulbright Việt Nam

Related Articles

Đăng ký thông tin