12 Tháng sáu, 2019

Đại học Fulbright phải bắt rễ sâu sắc vào xã hội Việt Nam

12 Tháng sáu, 2019

Chủ tịch Hội đồng Tín thác Đại học Fulbrigh Việt Nam Thomas Vallely trong lễ động thổ, khởi công xây dựng trụ sở chính của Trường đã nêu bật tầm nhìn phát triển của Đại học:

Xin chào. Thay mặt Đại học Fulbright Việt Nam, tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn đã đến tham dự sự kiện trọng đại này với chúng tôi ngày hôm nay.

Đây là lễ động thổ thứ hai mà tôi từng tham dự ở Việt Nam. Lễ động thổ đầu tiên là vào năm 1994, cách đây gần 25 năm. Đó là ngày chúng tôi khởi công xây dựng cơ sở đào tạo của Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright tại Quận 3, nơi chỉ cách Khu Công nghệ Cao Sài Gòn khoảng 5 dặm theo đường chim bay.


Ông Thomas J. Vallely, Chủ tịch Hội đồng Tín thác Đại học Fulbright Việt Nam.

Một số trong chúng ta ngồi đây hôm nay vẫn nhớ rằng ngôi trường mà chúng tôi đã từng xây dựng với số tiền 1 triệu 750 ngàn đô la tài trợ của Chính phủ Mỹ có ý nghĩa quan trọng như thế nào.

Thời điểm đó, khi mà Hoa Kỳ và Việt Nam chưa bình thường hóa quan hệ thì khả năng một đại học Hoa Kỳ, ở đây là Harvard, có thể hiện diện với một cơ sở đào tạo ở TP.HCM chỉ có thể thành hiện thực nhờ tầm nhìn xa và những nỗ lực quả cảm của rất nhiều cá nhân, trong đó có Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Thượng nghị sĩ (TNS) John McCain, Chủ tịch nước Lê Đức Anh, Tổng thống George Bush và Thủ tướng Phan Văn Khải – những người đã không còn có thể ở bên chúng ta nữa.

Giống như tổ chức tiền nhiệm, FETP, Đại học Fulbright Việt Nam hiện diện hôm nay là nhờ sự ủng hộ nhiệt thành của một thế hệ các nhà lãnh đạo Việt Nam và Hoa Kỳ: Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân, Tổng thống Barack Obama, Tổng thống Donald Trump, TNS Patrick Leahy và nhiều người khác.

Hành trình của Fulbright từ một giấc mơ táo bạo đến hiện thực sống động không thể thành công nếu không có sự ủng hộ hào phóng của cả hai chính phủ. Khu đất mà chúng ta đang đứng ở đây hôm nay chính là biểu tượng của sự ủng hộ đó từ chính phủ Việt Nam.

Chúng tôi cũng nhận được nguồn hỗ trợ tài chính ban đầu mang tính quyết định từ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và USAID. Chúng tôi rất vinh hạnh được chào đón Đại sứ Kritenbrink, Tổng Lãnh sự Tarnowka và Craig Hart từ USAID.

Lịch sử chứng minh rằng những trường đại học xuất sắc nhất không thể thành công nếu thiếu sự ủng hộ của khu vực công cũng như tư. Việc Chính phủ Việt Nam hỗ trợ Đại học Fulbright khu đất 15ha này làm chúng ta nhớ đến chính sách trợ cấp đất đai mà chính phủ Hoa Kỳ từng áp dụng đã tạo tiền đề cho sự phát triển bùng nổ của những trường đại học mà ngày nay đang ở đẳng cấp xuất sắc nhất trên thế giới.

Vào năm 1862, Quốc hội Mỹ thông qua Đạo luật Morrill (mang tên một thượng nghị sĩ Vermont), theo đó dành các khu đất công vào việc phát triển các trường đại học. Những trường đại học này, được biết đến với tên gọi “các trường đại học được trợ cấp đất” và bao gồm Đại học California tại Berkeley, Cornell, Penn State, và MIT.

Những trường đại học mà đạo luật Morrill Act bảo trợ có sứ mệnh cung cấp cho xã hội một nền giáo dục “khai phóng và thực tế”. Vào thế kỉ 19, điều này thực sự là một sự đột phá về tư duy – đúng hơn là mang tính cách mạng vào thời điểm mà giáo dục đại học chỉ dành cho một nhóm thiểu số.

Đại học Fulbright đang mang theo khát vọng trở thành một trường đại học mang tầm ảnh hưởng dẫn dắt ở thời đại của chúng ta, tương tự như những trường đại học được trợ cấp đất từng làm được ở thời của họ.

Để xứng đáng với cơ hội này đòi hỏi chúng ta không thể bê nguyên xi những mô hình từ những thời đại khác, nơi khác về đây, mà phải thiết kế một trường đại học phù hợp với những thách thức và cơ hội của thế kỷ 21 cũng như những điều kiện cụ thể của Việt Nam.

Mặc dù chúng tôi vô cùng ngưỡng mộ và được truyền cảm hứng bởi những trường đại học Mỹ kể trên, chúng vẫn không phải là mô hình mà chúng tôi đi theo, bởi chúng được hình thành trong một thời đại và không gian rất khác so với chúng ta hôm nay.

Tôi muốn chia sẻ một vài điểm trong tầm nhìn của chúng tôi đối với Fulbright mà giờ ngày càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, nhất là trong sự kiện buổi sáng nay tại Khu Công nghệ Cao (CNC) Sài Gòn.

Trước hết, Fulbright phải bắt rễ vào xã hội Việt Nam. Khu CNC là địa điểm tuyệt vời bởi nó giúp chúng tôi có thể hợp tác với những đối tác hàng xóm của chúng tôi, bao gồm những công ty hàng đầu thế giới như Intel, Samsung và những công ty VN như FPT và Vietjet. Cách chúng tôi chỉ một con đường là Đại học Quốc gia Việt Nam, trường đại học mà chúng tôi đã gây dựng quan hệ tốt đẹp.

Trong những năm tới, Fulbright phải chứng tỏ giá trị của nó với những người hàng xóm, và rộng ra, với Việt Nam, bằng cách đảm bảo rằng chương trình giảng dạy, nghiên cứu và các hoạt động khác của chúng tôi đáp ứng được những đòi hỏi của xã hội Việt Nam.

Hai là, giống như Khu CNC, Fulbright phải nắm bắt công nghệ. Fulbright muốn chuẩn bị cho sinh viên sống và làm việc trong kỷ nguyên được định hình bởi sức mạnh phi thường của công nghệ. Fulbright sẽ phát triển một chương trình khoa học máy tính tiên tiến với trọng tâm là trí tuệ nhân tạo.

Nhưng chúng tôi tin rằng nắm bắt được các kỹ năng công nghệ là chưa đủ. Để giúp sinh viên hiểu được thế giới mà họ đang sống, cũng như hình dung về thế giới tương lai đòi hỏi một nền giáo dục khai phóng bao gồm khoa học tự nhiên và xã hội, nhân văn và nghệ thuật. Sinh viên cũng phải tìm hiểu các khía cạnh đạo đức và luân lý của cuộc sống cá nhân và cộng đồng.

Đối với Fulbright, một yếu tố quan trọng trong định nghĩa của chúng tôi về giáo dục khai phóng là sinh viên học sâu và rộng về văn hóa, lịch sử và xã hội Việt Nam. Đây là lý do vì sao sinh viên Fulbright – cho dù họ có mong muốn trở thành kỹ sư, doanh nhân hay học giả – họ đều phải học về lịch sử, văn học và nghệ thuật của Việt Nam.

Các trường đại học có trách nhiệm đặc biệt trong việc nghiên cứu, bảo tồn và phát huy các di sản văn hóa. Đây là vai trò quan trọng của các trường đại học mà tôi tin rằng chưa nhận được sự quan tâm xứng đáng ở Việt Nam, cũng như trong các cuộc thảo luận sôi nổi về giáo dục đại học đã xuất hiện ở Việt Nam hơn hai mươi năm qua.

Ở đây, tôi muốn bày tỏ sự biết ơn tới ông Vũ Ngọc Hoàng (nguyên Phó Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương), người mà ngay từ những ngày đầu tiên hình thành dự án Đại học Fulbright Việt Nam đã luôn hối thúc chúng tôi xây dựng cách tiếp cận mới đối với việc giảng dạy lịch sử, văn hóa Việt Nam.

Ba là, Khu CNC Sài Gòn là một ví dụ tuyệt vời về một chính sách công thành công. Nó cho thấy xã hội có thể hưởng lợi đến thế nào khi khu vực công và tư bổ sung cho nhau, thay vì cạnh tranh nhau. Ở đây, tôi muốn bày tỏ lời cảm ơn đến Ban Quản lý Khu CNC Sài Gòn. Họ đã luôn là những chủ nhà đầy kiên nhẫn, chuyên nghiệp và hết lòng hỗ trợ chúng tôi ngay từ ban đầu.

Fulbright tin rằng chúng tôi có thể phụng sự Việt Nam một cách tốt nhất bằng cách tham gia tích cực và đóng góp vào cuộc thảo luận về tương lai của Việt Nam. Đó là một cuộc đối thoại có vai trò đặc biệt quan trọng. Việt Nam hôm nay sống động không kém gì nhiều năm về trước như tôi từng biết.

Hai sáng kiến cụ thể của Đại học Fulbright thể hiện cam kết của chúng tôi tham gia vào các cuộc thảo luận xây dựng tương lai của Việt Nam. Đầu tiên là Chương trình Chính sách công Fulbright, sẽ được mang tên cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Chương trình này kết nối với chính phủ ở mọi cấp và với các khu vực khác trong xã hội nhằm hiểu và tìm ra giải pháp cho các vấn đề công.

Sáng kiến thứ hai là Diễn đàn John McCain, nhằm bày tỏ tưởng nhớ đến TNS John McCain. Diễn đàn này sẽ cung cấp một nền tảng cho các thảo luận chính sách. TNS McCain tin rằng những thảo luận chính sách sôi nổi và mang tính xây dựng có ý nghĩa quan trọng đối với một xã hội tiến bộ.

Điểm cuối cùng là về trụ sở chính mà chúng tôi sẽ xây dựng tại địa điểm này. Hôm nay chúng tôi đã hiểu rõ hơn nhiều về cách thức mà mọi người học tập so với lúc chúng tôi động thổ xây FETP năm 1994 và chắc chắn là biết nhiều hơn gấp bội so với thời điểm các trường được trợ cấp đất ra đời vào thế kỷ 19. Chúng tôi sẽ tạo ra một cộng đồng và một campus nơi các hoạt động giảng dạy, học tập, sáng tạo và kiến tạo có thể diễn ra 24/7.

Trong vài năm tới, ngôi trường sẽ thành hình dựa trên những nền tảng này và tôi tin rằng nó sẽ đại diện cho cam kết của chúng tôi đối với sự đổi mới sáng tạo, học tập và phụng sự xã hội.

Một lần nữa, tôi muốn cảm ơn tất cả các bạn đã tham dự sáng nay.

Related Articles