19 Tháng hai, 2019

Cây đàn Ukulele và bài học suy nghĩ như một kỹ sư thực thụ

19 Tháng hai, 2019

Sáng tạo và Kiến tạo là một trong 6 môn học nền tảng của Chương trình đào tạo Cử nhân ở Đại học Fulbright Việt Nam, trang bị cho sinh viên sự hiểu biết về tư duy thiết kế và quá trình thiết kế, sáng tạo các tác phẩm/sản phẩm.

Các sinh viên Năm học Đồng kiến tạo đã cùng giảng viên thiết kế, trải nghiệm môn học này trước khi đưa vào chạy chính thức trong năm học tới. Điều thú vị nhất của môn học này đó là học thật phải làm thật. Bài tập của thầy cô giao cho các bạn là thiết kế một món đồ chơi giúp các em 8 tuổi vừa chơi vừa học. Thầy cô sẽ không phải là người đánh giá kết quả mà sự trải nghiệm của người sử dụng là đánh giá cuối cùng của môn học.

Câu chuyện kể dưới đây của nhóm làm ra sản phẩm là cây đàn Ukulele.

Trước khi thực hiện bài tập, chúng tôi đã nghĩ mọi việc sẽ là một đường thẳng: lên ý tưởng, tạo ra sản phẩm và trình bày với thầy giáo phụ trách.

Nhưng, đời không như mơ.

….

Chúng tôi bắt đầu lên ý tưởng cho sản phẩm bằng cách áp dụng các phương pháp lên ý tưởng (Generative Thinking Tools) từ bài giảng của Tiến sĩ Sebastian Dziallas – cũng là product owner (chủ sở hữu sản phẩm) của nhóm chúng tôi.

Nhóm quyết định chọn chủ đề là âm nhạc. Đối tượng của sản phẩm là các bé 8 tuổi khiến chúng tôi suy nghĩ về đặc tính thích “đụng tay đụng chân” của trẻ con.

Ý tưởng được cả nhóm thống nhất là thiết kế và làm ra một bộ dụng cụ lắp ráp một cây đàn ukulele, bên trong có một cuốn sách hướng dẫn từng bước sử dụng các vật dụng cần thiết và các lý thuyết âm nhạc cơ bản về cây đàn này.

Trước khi làm bản chính sản phẩm, chúng tôi nghiên cứu và làm một cây đàn Ukulele mẫu bằng giấy bìa carton. Sau đó, nhóm liên hệ với xưởng mộc và thảo luận về bản vẽ, các công đoạn thực hiện cũng như chi phí. Quả thật, nếu không có duyên gặp các thầy ở xưởng mộc, chúng tôi khó lòng thực hiện được dự án.

Những ngày tiếp theo là những ngày vất vả nhưng nhiều năng lượng, hào hứng, và kịch tính nhất. Chúng tôi ở xưởng mộc cả ngày. Đến khi sáng sớm và về khi mặt trời đã lặn. Nhiều hôm, bước ra cửa, tôi cứ ngỡ sao ngày của mình trôi nhanh quá.

Ngày chúng tôi làm việc ở xưởng, đêm về ký túc làm bài tập. Cho đến ngày cuối cùng báo cáo sản phẩm với thầy, tôi nhớ đó là một ngày đặc biệt dài.

Cả nhóm gặp vấn đề với cấu trúc của cây đàn nên mất 2 tiếng để chỉnh sửa và gần như lỡ hẹn với thầy. Chúng tôi chỉ còn 2 phút cho cuộc họp với Tiến sĩ Sebastian vì xử lý những sự vụ như chỉnh sửa sổ hướng dẫn và đem đi in, rồi làm video báo cáo toàn bộ quá trình làm cây đàn cho buổi trình bày.

Nhờ việc tạo ra sản phẩm này mà tôi trở nên biết trân trọng đồ vật quanh mình hơn, đặc biệt là đồ thủ công. Tôi cũng quen dần với cách làm việc dưới áp lực thời gian và quản lý công việc một cách khoa học.  

Đặc biệt, tôi vô cùng trân trọng những người đã đồng hành cùng mình trong dự án này: một “đồng nghiệp” đầy tinh tế Nguyễn Vũ Như Quỳnh, thầy giáo vui tính Sebastian Dziallas và các bác thầy thợ mộc tận tâm.

Quan trọng hơn cả, thay đổi lớn nhất trong tôi qua khoá học này là việc áp dụng cách suy nghĩ như một kỹ sư thực thụ.

Nguyễn Thị Thuỳ Dung

Sinh viên Năm học Đồng kiến tạo

Related Articles