01 Tháng mười một, 2018

Buổi sáng trên cây cầu Otowa

01 Tháng mười một, 2018

Lê Thị Quỳnh Trâm, Giám đốc Tuyển sinh và Hỗ trợ Tài chính của Đại học Fulbright Việt Nam là một người đam mê chụp ảnh chim hoang dã.

Từng đặt chân đến nhiều công viên quốc gia và các khu dự trữ sinh quyển ở châu Á để chụp ảnh các loài chim quý hiếm, Trâm hy vọng những bức ảnh của cô sẽ giúp mọi người nhận thấy được vẻ đẹp của thế giới tự nhiên và nhờ đó thúc đẩy nhận thức về các vấn đề môi trường.

Ngoài những loài chim quý hiếm, Trâm cũng chụp nhiều ảnh các loài chim có thể dễ dàng thấy trong thành phố. Nhân dịp khai giảng năm học mới 2018-2019, cô có một triển lãm cá nhân tựa “Sắc màu thiên nhiên” trưng bày trong khuôn viên của Đại học Fulbright.

Các tác phẩm của Lê Thị Quỳnh Trâm:

Những bức ảnh được trưng bày tại triển lãm được chụp ở các khu rừng quốc gia và khu dự trữ sinh quyển tại một số nước châu Á. Nhiều loài chim trong các bức ảnh này là các loài quý hiếm thuộc sách đỏ thế giới, một số khác là các loài phổ biến xung quanh khuôn viên của trường Fulbright.

Trâm chia sẻ, những bức hình về các loài chim được cô chụp xuất phát từ mong muốn chia sẻ với cộng đồng vẻ đẹp của thiên nhiên, nhằm nâng cao ý thức bảo vệ thiên nhiên và môi trường bền vững. Trâm hy vọng sẽ bán đấu giá các bức ảnh để gây quỹhỗ trợ cho các hoạt động và dự án học tập liên quan đến nghệ thuật hoặc bảo tồn thiên nhiên của sinh viên Fubright.  

Buổi sáng trên cây cầu Otowa

Một tác phẩm điển hình là bức ảnh chụp trong buổi sáng sớm trên cây cầu Otowa của làng Tsurui-mura (Nhật Bản). Dưới cái lạnh -18 độ C, từ 3 giờ sang,Trâm và thành viên trong nhóm nhiếp ảnh gia chờ đón khoảnh khắc mặt trời lên và đàn sếu Nhật thức giấc lúc bình minh.

Nhật ký hành trình của Trâm kể:

Sáu lớp áo (toàn loại giữ nhiệt đặc biệt); ba lớp quần, hai lớp tất; hai lớp nón; warmers thì đặt trong đôi giày trekking, trong găng tay, và trong túi áo để tăng thân nhiệt. Đứng yên hàng giờ trong thời tiết đó mới cảm nhận cái lạnh từ từ ngấm vào người như thế nào. Lạnh như thể các mạch máu chỉ muốn đông lại. Các kiểu chạy tại chỗ cũng ko đủ làm cho các đầu ngón tay chân bớt tê buốt.

Dưới dòng sông kia, xa xa nơi đàn sếu Nhật Bản đang ngủ có một con suối nước nóng đổ ra sông và sưởi ấm cho đàn sếu đang ngâm mình trong đó. Những dãy cây mới chiều qua, khi đi tiền trạm địa điểm chụp hình, vẫn chỉ là những cành mùa đông khô trụi lá thì sáng nay đã phủ đầy một lớp băng tuyết như chỉ thấy trong truyện cổ tích.

Bầu trời hửng sáng chuyển dần sang sắc xanh và rồi sắc vàng hồng. Các tia nắng đầu tiên của ngày chạm vào những ngọn cây phủ đầy băng tạo ra những đốm sáng lấp lánh. Bầy sếu cựa mình tỉnh giấc. Những người chụp ảnh cũng bắt đầu công việc sau hàng giờ chờ đợi và canh chỉnh máy. Cả không gian như được đánh thức. Sếu, người, cảnh vật đều trở nên sinh động dưới ánh mặt trời.

Từng làn sương mỏng dưới mặt sông bắt đầu bốc lên mờ ảo. Vào thời điểm mặt trời mọc cũng là lúc lạnh nhất trong ngày. Bởi hôm ấy nhiệt độ không khí thấp hơn nhiệt độ ngưng tụ (dew point), hơi nước trong không khí bị bão hòa và ngưng tụ tạo thành dạng lỏng là những hạt sương. Nếu nhiệt độ không khí càng thấp thì lớp sương sẽ càng dày.

Những cảnh thần tiên đó chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi. Để có được khung ảnh như vậy, ngoài sự chuẩn bị thiết bị và thông tin, phụ thuộc rất nhiều vào thời tiết mà một anh trong nhóm hay nói đùa là chúng tôi được “Photo God” giúp. Trong những phút quý báu đó, cái lạnh dường như biến mất, cơ thể nóng lên bởi sự tập trung và lòng khát khao có một bức ảnh đẹp.

Có những lúc say sưa quá, tôi đã tháo cả găng tay chỉ để điều chỉnh máy ảnh cho đúng ý mình và thao tác một cách nhanh nhất. Khi bàn tay trần chạm vào khối kim loại đã ngâm mình hàng giờ trong thời tiết buốt giá, cái khối nhiệt âm đó truyền ngay sang tay làm bàn tay bị tê cóng và mất cảm giác ngay lập tức. Ấy vậy mà những ngày hôm sau, cứ mỗi lần say sưa là tôi lại tháo găng, ngay trong cái ngày bão tuyết với sức gió 85 km/h.

Bức ảnh là kết quả của 4 giờ đồng hồ trên cây cầu Otowa của làng Tsurui-mura. Đàn sếu vẫn chưa hoàn toàn thức dậy và múa điệu múa đón bình minh. Nhưng khung cảnh đó, màu sắc đó, cái lạnh đó đã đóng khung trong trí nhớ của tôi. Chứng kiến vẻ đẹp đó của đất trời và vạn vật là một vinh hạnh mà tôi luôn hàm ơn”.

Related Articles

Đăng ký thông tin